Giờ G đã điểm: Khi "pin" tâm hồn chỉ được sạc đầy bằng hai tiếng "Về quê!"
Có những tuần, công việc bóp nghẹt chúng ta trong bốn bức tường văn phòng và mớ deadline không hồi kết. Hai tuần vừa qua với mình là một cuộc chạy marathon chính hiệu—họp hành, tăng ca, và những hộp cơm bụi ăn vội cho qua bữa. Ngay cả ngày thứ Bảy, khi người ta đang đi cà phê, thì mình vẫn phải cắm mặt xử lý nốt mớ việc tồn đọng.
Nhưng không sao cả! Vì đoán xem? Cuối cùng thì giờ G đã điểm, và mình đang có một "liều doping" tinh thần cực mạnh: Chiều nay, mình về Ngã Năm!
Hội chứng "Đếm ngược" phút chót
Nếu có ai hỏi bộ não của mình ngày thứ Bảy này hoạt động thế nào, thì phân nửa là giải quyết cho xong mớ việc, còn phân nửa còn lại là dành cho việc... nhìn đồng hồ. Tay vừa tắt máy tính, xách balo lên vai là tâm hồn thực ra đã bay về đến đầu ngõ từ đời nào rồi.
Cái cảm giác háo hức này buồn cười lắm. Nó làm mình quên sạch mấy cái mệt mỏi của những đêm tăng ca trước đó. Hóa ra, khả năng "hồi máu" của con người lại nhanh đến thế khi biết phía trước là nhà.
Đường về quê mát rượi!
Quê mình ở tỉnh lẻ, đường về không có cảnh kẹt xe ngột ngạt, bóp còi inh ỏi như mấy thành phố lớn. Vừa chạy xe ra khỏi trung tâm, không khí đã bắt đầu thoáng đãng và dễ chịu hơn hẳn.
Càng chạy về gần tới Sóc Trăng, cái gió mát rượi đặc trưng của miền Tây nó táp vào mặt, cảm giác như bao nhiêu bụi bặm, áp lực của hai tuần qua bỗng chốc được thổi bay sạch sẽ. Đi qua mấy cung đường quen thuộc, nhìn hàng cây hai bên đường, tự nhiên thấy lòng mình nhẹ tênh.
Tiếng "Sạc pin" từ những điều bình dị nhất
Hai tuần không phải là quá dài, nhưng đủ để người ta thèm một bữa cơm nhà đúng nghĩa. Cơm hàng cháo chợ ăn cho qua bữa ngoài kia làm sao bằng nồi cá kho, tô canh chua của mẹ, hay cái tiếng cằn nhằn yêu thương của bố: "Dạo này làm gì mà nhìn gầy thế con?".
Về quê lần này, mình chẳng lên kế hoạch đi chơi đâu xa, cũng chẳng cần náo nhiệt. Mình chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu ngày Chủ Nhật mà không cần đặt báo thức, sáng dậy ra hiên uống ly cà phê, rồi ngồi ăn cơm cùng cả nhà nghe mấy câu chuyện không đầu không cuối. Thế thôi là đủ để hồi máu rồi.
Thay lời kết
Người ta bảo người trẻ tham vọng lắm, thích bay cao bay xa. Đúng thật, nhưng đi xa đến mấy thì đích đến cuối cùng vẫn là để trở về. Hai tuần làm việc quần quật đổi lấy một ngày Chủ Nhật trọn vẹn bình yên bên gia đình—với mình, đó là một sự "giao dịch" quá hời.
Còn bạn thì sao? Chiều thứ Bảy của bạn có đang trên một chuyến xe nào để về nhà giống mình không? Chia sẻ với mình ở phần bình luận nhé!