Blog Thứ 6: Khi màn hình tắt và sự trống rỗng ập đến
Có những ngày Thứ 6 kỳ lạ như hôm nay.
Code đã hết lỗi. Database đã gọn gàng. Những tính năng mới cũng đã chạy mượt. Đáng lẽ ra phải vui, nhưng tự nhiên lại thấy lòng mình trống rỗng đến lạ.
Nó giống như cảm giác khi bạn vừa giải xong một bài toán khó sau cả tuần trăn trở, rồi nhận ra mình chẳng còn gì để làm tiếp. Cái khoảng không giữa những dòng Code và cuộc sống thực đôi khi nó rộng đến mức làm người ta thấy chông chênh.
Tôi ngồi đây, trước màn hình vẫn còn nhấp nháy con trỏ chuột, tự hỏi: "Mình làm tất cả những điều này vì cái gì?".
Có lẽ, thỉnh thoảng chúng ta cũng cần những giây phút "trống rỗng" như thế này. Để não bộ được Reset, để tâm hồn được Clear Cache, và để nhận ra rằng: Mình không phải là một cỗ máy. Hôm nay không có kỹ thuật, không có đèn LED, cũng chẳng có vật lý trị liệu. Chỉ có tôi và một khoảng không lặng lẽ trước khi bước vào cuối tuần.
Anh em có bao giờ thấy trống rỗng như tôi lúc này không?